ngày
 
Trang chủ Giới thiệu Đặt báo Quảng cáo Liên hệ Đăng nhập Giao dịch đã thực hiện
Giỏ hàng (0) Thanh toán
Số:26/13   8/7/2013  13.800Đ
 
Phụ nữ Việt Nam cuối tuần
Hạnh phúc gia đình
Phụ nữ Việt Nam tờ
 
  Đừng là... cua bò ngang
  Như thể hôm nay là ngày cuối trong đời…
  Sự vô tình của cha
  Hạnh phúc chơi vơi...
  Thấy gì từ ‘tầng lớp tiêu dùng mới’?
  Đàn ông và câu chuyện cơ hội của đàn bà
  Cứ tưởng ra phố sẽ vui
  Sức mạnh tình yêu
  Dạo này có còn cô đơn không?
  Cô gái có trái tim bên phải
<<< Xem thêm >>>
  Kết hợp rong biển vào chế độ ăn
  Đưa cải bó xôi vào thực đơn
  Tăng hương vị, giảm calo
  Sữa chua lạ hơn
  Làm mới món bánh
  Thực phẩm thay thế bơ
  Tiêu diệt vi khuẩn ẩn nấp
  Sắp xếp thực phẩm trong tủ lạnh
  Ngừa vi khuẩn xâm nhập vào thực phẩm
  3 cách “hạ nhiệt” nồi áp suất
<<< Xem thêm >>>
  Thế giới phụ nữ - Số báo: 26/13 - Ngày phát hành: 8/7/2013
Vòng tay dành cho người yêu dấu

Tôi bước ra khỏi cuộc đời Lâm nhanh chóng cũng như khoảnh khắc Lâm đặt dấu ấn nặng nề vào cuộc đời tôi. Có ai hỏi lý do, tôi chỉ trả lời gọn nhẹ: Lâm cần giải thoát!

Sảnh lớn của tòa án quận trong buổi chiều mùa hè oi ả chỉ có tôi và Lâm bước chậm rãi. Tôi nghe tiếng nhịp thở của Lâm phía sau lưng mình một đoạn, có phần rụt rè, có chút gì nuối tiếc khi Lâm bước nhanh để đuổi kịp và định nắm lấy tay tôi.

- Diễm à, thực sự thì anh…

Tôi biết, những hạnh phúc và khổ đau mình có với Lâm như thế là quá đủ. Giờ tất cả cảm xúc của tôi là niềm cảm thương cô gái đang nấp phía sau cánh cổng tòa án, đợi Lâm. Tôi mường tượng được nhịp đập của trái tim đứa bé đang cựa mình lớn từng ngày trong cô. Lại thêm một mầm sống khát khao được làm người, như bé Na của tôi 3 năm về trước.

- Anh cứ đến thăm bé Na bất cứ khi nào có thể. Hai ta chia tay và em luôn coi anh là bạn cũ.

Sức mạnh nào khiến tôi trong thời khắc đó không gục ngã hay bối rối trước Lâm? Điều gì nâng tôi lên một cách kiêu hãnh? Tôi đứng lại nhìn thẳng vào mắt Lâm, cười với anh nụ cười thân thiện cuối cùng. Từ giờ phút đó, tôi quyết định rằng hình bóng của Lâm trong lòng tôi đã chết.

***

- Một mình Diễm sao kham nổi việc dọn nhà. Để tôi tới giúp!

Đạt ngỏ ý muốn giúp tôi trong ngày chuyển đồ tới nhà mới. Đạt là đồng nghiệp cũ của tôi, người mà Lâm từng nhắc đến trong những cơn ghen hay lúc say. Đạt kém tôi 2 tuổi và là một người đàn ông tử tế thực sự nhưng không phải tuýp người mà tôi thấy rung cảm, dù không phủ nhận rằng tôi đã nghĩ đến chuyện kết hôn với Đạt để tìm nơi trú ngụ bình yên cho con tim vốn nhiều vết xước của mình chứ không phải là với Lâm. 

***

Facebook của tôi hiện lên một dòng tin báo rằng Lâm đã kết hôn. Ảnh cưới của Lâm mang màu sắc tươi tắn hơn, đó là ánh mắt Lâm cười - điều mà tôi chưa từng cảm nhận từ anh trong cuộc hôn nhân với tôi trước kia. Tôi chỉ không rời được khi thấy ánh mắt cô dâu dù được trang điểm vẫn có nét gì buồn so. Lâm yêu cô ấy? Hẳn rồi! Cô ấy không yêu Lâm ư? Làm gì có chuyện đó! Hay cô ấy cảm thấy có lỗi với bé Na của chúng tôi - điều mà tôi từng phủ nhận hễ mẹ tôi ôm cháu vào lòng rồi ngửa cổ lên trời trách móc: “Hay hớm gì người đàn bà cướp chồng của con tôi, cướp cha của cháu tôi? Cô ta sẽ…”.

Tôi vội vàng chặn ngang những dòng suy nghĩ ấm ức của mẹ bằng việc nhắc nhở: “Mai là rằm tháng giêng, bà cho con và bé Na đi chùa cùng bà nhé, lâu lắm 2 mẹ con không vãn cảnh chùa”.

Mẹ nghe tôi nhắc đến chùa thì lặng im hiểu ý, còn bé Na chạy về phía tôi reo lên:

- Mẹ, ba sẽ đi cùng cả nhà ha mẹ?

- Tất nhiên là không rồi, con yêu! - Tôi ôm con gái vào lòng để giải thích cho con rằng Lâm không còn là của riêng chúng tôi nữa - Chúng ta sẽ rủ cô Jane bạn của mẹ đi cùng.

Mấy ngày liền không thấy tôi nhắc tới Lâm, vẻ mặt bé Na co lại ra chừng muốn dỗi, nhưng cô bé cũng vui liền khi buổi sáng sớm hôm đó đã thấy Jane trong bộ váy maxi dài, với chiếc khăn casmia trùm hờ trên đầu, để lộ ra những lọn tóc mong manh trên mái đầu từng bị ảnh hưởng bởi hóa chất từ những đợt điều trị ung thư vú. Jane chào mẹ tôi đang ngồi sau vô lăng cầm lái, nháy mắt với tôi và cúi xuống hôn lên trán bé Na, rồi cứ thế ẵm con bé, hai cô cháu kiếm chuyện cười vang cả đoạn đường.

***

Tiếng cười giòn tan cùng vẻ mặt thanh thản của Jane nhắc tôi nhớ 10 năm về trước - ngày tôi gặp Jane, nắng oi ả. Tôi nhớ ánh mắt Jane khi cười xanh đẹp như làn nước mùa xuân trong dịp liên hoan giao lưu sinh viên Việt Nam tại London ngày ấy. Jane cùng các bạn nhảy bên đống lửa ở khu trang trại phía Tây thành phố. Rồi cô ngồi bên anh chàng trưởng nhóm sinh viên người Việt, cùng hát với nhau những giai điệu quen thuộc về một vùng đất mới: Nơi anh đi, em đi cùng/điều anh thấy, em thấy cùng/em biết em sẽ không bao giờ vắng sự an toàn/của vòng tay yêu dấu của anh…

Chàng nhóm trưởng năm ấy là Phùng. Tôi không biết Phùng yêu ánh mắt nụ cười của Jane, hay yêu tiếng hát ngọt ngào và tin vào số phận từ lúc nào, nhưng khi kết thúc khóa học, chúng tôi trở về nước, hành lý của Phùng gấp đôi: Một của anh và một của cô gái nước ngoài mắt xanh tóc vàng anh đem lòng yêu mến từ đêm hội trại đó.

***

Về nước một thời gian, tất cả những gì trong tâm trí tôi là cảm giác bối rối, bởi cha Lâm là đối tác làm ăn của cậu tôi, tình yêu qua mai mối diễn ra vội vàng. Một phần lối sống thoáng của những tháng ngày xa xứ ảnh hưởng nhiều vào quan niệm khiến tôi không thấy nặng nề khi cuộc hôn nhân đặt lên vai mình quá nhiều trách nhiệm trong gia đình tài phiệt nhiều đời của Lâm.

Ngày tôi sinh bé Na, tôi nhớ ánh mắt Jane hạnh phúc đến thế nào. Jane nhẹ nhàng hôn tay, rồi áp đôi chân nhỏ xíu của con bé vào đôi má phính phính có những vết nám nhạt màu nâu của cô, khẽ đung đưa đôi chân bé và hát ru bằng một bài dân ca bản xứ.

- Jane à, sao bạn chưa sinh em bé nhỉ?

Jane nhìn tôi, ánh mắt có chút đượm buồn. Đó cũng là lúc tôi biết được rằng căn bệnh ung thư vú đã bắt đầu hành hạ Jane. Tôi quá chăm chút cho cuộc sống riêng mà không để ý rằng cô bạn thân của mình chỉ sau một tháng không gặp nhau đã gầy đi nhanh quá!

- Phùng có biết chuyện này không? - Tôi đặt con xuống, bật dậy ôm lấy Jane, trong giây lát định nghĩa về cái chết, về sự xa cách ám ảnh tôi. Không muốn tôi nặng nề, Jane cười buồn:

- Phùng biết rồi. Anh ấy cũng vừa ngưng lại chuyến công tác đại sứ quán một thời gian. Bác sĩ nói cơ hội của mình còn nhiều lắm, Diễm hãy bình tĩnh!

Chúng tôi ôm lấy nhau và khóc, khi đó chúng tôi đã có 6 năm trở thành bạn bè, có cùng nhau quá nhiều kỷ niệm. Những vòng tay ôm nhắc tôi nhớ những lần cô gửi email kể câu chuyện về việc chăm sóc trẻ nhiễm AIDS trong một dự án bảo vệ trẻ em ở Tây Tạng. Jane đã nói với tôi: “Diễm có biết, tim mình đau quặn mỗi khi một sinh linh bé nhỏ qua đời vì căn bệnh thế kỷ?”. Tôi hiểu rằng, cái chết đến với chính mình dường như không khiến Jane thấy sợ, chỉ khi mất đi những người cô yêu thương mới là nỗi sợ hãi lớn nhất cuộc đời.

Tôi học được ở Jane quá nhiều từ những quan niệm, đặc biệt là sự buông tay đối với Lâm khi tình yêu không còn. Tôi ngưỡng mộ cách Phùng chăm sóc, yêu thương cô bạn của mình. Ngày Jane theo Phùng rời nơi này tới sinh sống tại Stockholm, bé Na níu tay “mẹ Jane” đòi đi. Tôi vỗ về con nhưng cũng ước gì bé Na được sinh ra và vỗ về trong vòng tay hạnh phúc của 2 người bạn ấy.

- Mẹ đang nghĩ gì vậy?

Bé Na lay cánh tay của tôi, kéo tôi khỏi suy tư khi nhìn máy bay đưa vợ chồng Jane xa dần trên bầu trời. Tôi thấy ấm lòng khi Jane hứa rồi sẽ quay trở lại.

- Mẹ chợt ước giá như bé Na là do mẹ Jane và ba Phùng sinh ra - Tôi mỉm cười ôm con vào lòng. Con gái nhìn tôi lạ lùng:

- Con là con ba mẹ thôi! - Con gái 3 tuổi của tôi mếu máo ôm chầm lấy mẹ rồi nhắc đến cuộc hẹn đi chơi với ba Lâm vào sáng Chủ nhật tuần này.

***

Lệnh công tác nước ngoài quá gấp, tôi không thể để mẹ tôi đưa con gái mình tới gặp ba nó, mẹ tôi luôn có thể nói những điều động chạm khiến người khác dễ đau lòng. Người cuối cùng tôi có thể nghĩ tới, là Đạt.

“Cậu ấy đã nhiệt tình đưa đón con bé suốt cả tuần nay” - Tôi nghe tiếng mẹ háo hức khoe khi tắm cho bé Na. Tôi im lặng xếp quần áo từ vali vào tủ, nghe tiếng con gái thủ thỉ trò chuyện với bà về “ba Đạt”. Khổ thân con tôi, vì vắng ba nên nó gọi bất cứ người đàn ông nào quan tâm hỏi han bằng “ba” rất ngọt! Tôi nghĩ đến nụ cười của Đạt, giọng nói trầm ấm vẫn đầy quan tâm đối với mẹ con tôi trong bữa cà phê ngay khi đón tôi tại sân bay hồi chiều. Tôi kể với Đạt về email thông báo của Lâm rằng vợ anh đã sinh một bé trai kháu khỉnh. Lâm không còn niềm hạnh phúc nào khác ngoài việc ngắm đứa bé từ lúc nó ra đời. Lâm nói, anh thấy càng yêu vợ hơn, dù chẳng hiểu thứ tình cảm cô ấy dành cho anh là gì nữa, nhưng anh yêu đứa bé vô cùng!

- Diễm còn buồn không? - Tôi bật cười trước câu hỏi của Đạt. Sao tôi không buồn khi tôi là người đàn bà từng đặt tình yêu của mình vào cuộc hôn nhân cũ. Đạt và tôi cùng nhìn nhau cười. Đạt nói và nắm tay tôi thật chặt:

- Diễm biết không, ai cũng có trong đời mình một vòng tay, vòng tay đó chỉ dành cho người yêu dấu. Dù Diễm chưa mở lòng, vẫn mong em hãy để tôi được đợi em, Diễm nhé!

Vũ Hoàng Y Diễm    
Giới thiệu một số tin khác của tờ báo:
  Làng mộc nữ ở Bến Tre: “Thời xa vắng”
  Nẻo về “chẳng giống ai”
  Kính thông minh có thực sự diệu kỳ?
  “Cấp cứu” bằng… mật ong
  Sao anh chỉ biết nói “Tùy em”?
  “3 không” đối phó với “yêu râu xanh”
  Hư ảo bên những người thân yêu
Ấn phẩm  Số   
Đầu trang   
Trang chủ | Giới thiệu tờ báo | Đặt báo | Tìm kiếm | Quảng cáo | Hướng dẫn | Tặng ảnh bạn đọc | Liên hệ | Đăng ký thành viên
Bản quyền của Báo Phụ Nữ Việt Nam. Ghi rõ nguồn Báo PNVN khi phát hành lại thông tin trên website này.
:: :: :: Designed by G.O.L